Con sông cũ nằm nghiêng giữa mùa trưa
Nước chảy chậm như người đã mỏi
Lũy tre không còn xanh như ký ức
Gió về lặng lẽ vuốt tóc ruộng đồng
.
Một chiếc ghe trôi qua như chưa từng đến
Tiếng chèo không khuấy nổi mặt trời
Đám mây mỏng hơn cả niềm tin
Trôi không ngoái lại
.
Cỏ mọc rậm quanh bờ bãi cũ
Nơi từng có tiếng chân chạy lon ton
Trẻ con đi rồi
Người già ngồi đếm nắng
.
Cảnh vật cũng biết buồn
Nhưng không ai hỏi
Chúng ta cứ sống
Mà quên mất những điều
Đã từng sống với ta.
.


