MÙA XUÂN TRÊN THÀNH PHỐ SƯƠNG MÙ
Quỳ vàng đã nở đón xuân
Người tha phương có dừng chân quay về
Vẫn em đan áo kim tre
Vẫn xuân đầy đặn sau khe áo hồng
Mùa xuân qua cửa hàn đông
Lạnh yêu run khẽ môi hồng đang yêu
Hoa xoan tím rụng vào chiều
Buồn thêm chiếc lá đìu hiu dốc rừng
Không em tôi là người dưng
Chẳng em tôi chẳng có xuân trong lòng
Thiệp yêu ai buộc chỉ hồng
Trói làm sao được cái không của mình
Xuân lên phố núi diễm tình
Hoa quỳ bừng nở trong bình uyên ương
Lẻ loi con dốc mù sương
Tình ơi sao vẫn ngại đường cái quan
MÙA XUÂN TRÊN CAO
Mừng xuân bản chỉ có hoa
Chiêu xuân thêm bánh và quà núi non
Bắp ngô lẩy hạt rang giòn
Ngọt đường ong mật thơm thon tay ngà
Nhạc rừng ấm tiếng sơn ca
Líu lo sáo sậu vang xa chim trời
Suối trong róc rách gọi mời
Gió về phương gió thả rơi yếm đào
Mừng xuân đom đóm kết sao
Dài tay suối đưa nước vào bản bưng
Gùi hoa tức tưởi trên lưng
Yêu vào hoa cúc rưng rưng dã quỳ
Xuân về ước gì đừng đi
Rót tràn ta cùng cạn ly với tình
Cảm ơn rừng núi có mình
Để ta rước lửa về dinh đại ngàn
MÙA XUÂN TRÊN ĐỈNH YÊN BÌNH
Mùa xuân bên cội thông già
Rêu trăm năm thở trong tà áo sương
Câu hò vắt qua đồi nương
Yêu thương vẫn đợi trên đường em đi
Gió lên lau lách thầm thì
Gió về tre trúc cầm kỳ thơ ca
Gánh về gánh cả mùa hoa
Mồ hôi kéo sợi trên tà áo xuân
Mừng yêu mở ví thế nhân
Câu hẩy điệu nép ân cần chào thưa
Rừng vui gió đẩy gió đưa
Lá rơi tại lá thu chưa theo chồng
Mùa xuân qua cánh rừng thông
Gánh về gánh cả công trồng công chăm
Một năm ở một đêm nằm
Có thằng bán củi an tâm khó nghèo
Phan Thành Minh – Đà Lạt


