Chùm thơ mùa xuân của Phan Thành Minh

XUÂN YÊU THƯƠNG

Mùa xuân qua cánh đồng nghèo
Đất cằn sỏi đá chẳng gieo được mùa
Cúi đầu lau lách chào thua
Cày sâu cũng khó mà mua được gì

Cái nghèo chẳng biết đâu đi
Đường không
Sông chẳng
Trời thì bão giông
Bếp rơm đâu ấm được lòng
Trắng đầu khăn trắng thay hồng thiệp xuân

Mì gói cơm gói thế chân
Nước lênh láng nước vẫn cần nước mưa
Điều mong muốn chẳng sao thừa
Cái nghèo xin chớ giây giưa với nghèo

Xuân còn trong bụng con heo
Bao năm dành dụm thoát nghèo xuân ơi
Nhặt lên từ lúa rụng rơi
Góp gom từ sắn khoai trôi nổi thành

Xuân đi không nỡ không đành
Còn chung rượu nhạt còn thanh kẹo vừng
Chúc nhau lời chúc rưng rưng
Mừng nhau mặn muối cay gừng còn nhau

Mùa xuân không sắc không màu

XUÂN VÀ TÌNH YÊU

Mùa xuân đang đến bản nghèo
Măng tre mầm trúc vẫn neo trên rừng
Cái gùi vẫn địu sau lưng
Hoàng hôn thắp lửa soi từng bước quen

Đêm đi đom đóm đốt đèn
Thu về nghe lá vấn kèn gọi thu
Cành cao rơi tiếng cúc cu
Bản xa đường vắng thêm u uất lòng

Cơm nắm bản gói lá dong
Cơm lam bản nấu từ lòng ống tre
Thay canh là bát nước chè
Tủi thân quả sấu nằm hè buồn thiu

Mùa xuân là mùa của yêu
Không đẹp thì cũng có nhiều cái hay
Khổ công tô điểm mặt mày
Không yêu cũng có kẻ ngây ngất nhìn

MÙA XUÂN QUA TẤM LƯỚI CHÀI

Mùa xuân không đến làng chài
Mai đào đã nở bên ngoài mùa xuân
Năm mười hai tháng gian truân
Tháng giêng chẳng thể dừng chân lưới chài

Chẳng còn mực thì còn mai
Hết món nước thì còn vài món khô
Ốc sông ếch suối lươn hồ
Con trắm trốn lũ
Con rô băng đồng

Tháng chạp cày cuốc nghỉ đông
Cà pháo ăn xổi rượu nồng uống khan
Nghèo từ ngày mới khai hoang
Chén con đũa cả chẳng màng đầy vơi

Bao xuân đủ một vòng đời
Bao yêu thương để thành lời yêu thương
Xuân đi không lối không đường
Xuân đâu nghèo để biết thương người nghèo

Phan Thành Minh

Vannghemoi.com.vn − 16:25, ngày 10/02/2026, đăng bởi Phạm Ngọc Hiền