Trả người một thoáng heo may
Góp gom tủi nhục, đắng cay con về
Cỏ gà trắng nửa triền đê
Nửa kia đùa với lê thê gió mùa !
Thị thành được mất hơn thua
Tôi về em nỡ bỏ bùa tôi sao ?
Đặt lưng lên ngọn gió Lào
Vo tròn mộng mị, thấp cao với đời.
Ngấm bùa say tít mù khơi
Không dưng lại nhớ cái thời “dận thương”
Nhớ năm bom đạn chiến trường
Vọng phu mẹ đợi đầu mương cuối gềnh.
Lội qua đắng đót chông chênh
Ngày về con lại bập bềnh đò ngang
Ở quê có xóm có làng
Câu dân ca đón ta sang bến đời.
Trở “về với mẹ ta thôi”
Mồ hôi thấm áo vải sồi con thơm
Con về dựng lại cây rơm
Nâng bông lúa mới, bát cơm sang mùa./.
.
Sau bão số 5/2025


