TRẦM KHÚC HẠ
Không gì mới giấc mơ đời cũ kỹ
Mùa quen hơi tiếng ve hạ trưa mòn
Con mọt gỗ nhai hoài lời đay nghiến
Hạ oi nồng mưa giận dỗi trời không
Chiều sót lại vài mặt người hoang hoải
Gió về đâu và nắng về đâu
Chân trời cũ sao lối về đã khác
Trống vắng ơi không bắc nổi nhịp cầu
Mây ảo vọng trùng trùng muôn phương hướng
Tiếng chim xưa khắc khoải gọi ta về
Mưa thong thả giọt tẩy trần chiếu lệ
Cõi tạm nào phản chiếu bóng hình ta ?
TỊNH BÌNH
NẮNG THÁNG NĂM
Nắng tháng Năm hong cành phượng đỏ
Tiếng ve sầu bỏ ngỏ lối xưa
Bâng khuâng sót chút âm thừa
Hạ còn day dứt niềm chưa thành lời
Thôi đừng hót ngang trời chim lạ
Nao lòng ta chiếc lá thuộc bài
Chiều nhòa hư ảnh chiều say
Bài thơ trong cặp giấu hoài nhớ thương
Chút tình mộng như sương như khói
Nhánh hồng hoa gió thổi phai tàn
Mây về ngàn dặm thênh thang
Tháng Năm rắc nắng thêm vàng ban trưa
Hạ ẩn ức lời chưa kịp nói
Nước bên cầu vồi vội về xuôi
Và cơn mưa đến ngậm ngùi
Cầm đâu nắng cũ về phơi mảnh tình…
TỊNH BÌNH
GIÓ THÁNG 5
Chỉ một tiếng ve thôi
Cho hạ đừng im ắng
Thắp rực trời sắc nắng
Lối phượng về bâng khuâng
Tiếng ban trưa giục giã
Tan trường áo trắng lay
Tìm ai sao chẳng thấy
Gió rơi tiếng thở dài
Giọt tháng 5 trên lá
Mưa hòa cùng khúc ve
Phượng hồng rơi đâu mất
Trang lưu bút mực nhòe
Trường xưa trong ký ức
Bụi mờ vụn phấn bay
Áo học trò muôn cũ
Chút tình đầu chưa phai
Hình như trên lối ấy
Mây bồng bềnh tìm nhau
Mùa hạ chừng đi vắng
Tháng 5… Gió không màu…
TỊNH BÌNH
MƯA THÁNG BẢY
Chắt chiu tháng Bảy giọt ngâu
Dùng dằng nắng hạ đôi câu tạ từ
Nặng lòng mây xám hình như
Sợ cơn mưa ướt mùa thu chưa về
Tiếng gà quạnh quẽ trời quê
Cánh đồng thơ bé mải mê cánh chuồn
Quen rồi nắng táp mưa tuôn
Quen rồi nửa mảnh trăng suông đêm thầm
Thương ngâu tháng Bảy trầm ngâm
Nhặt hương hò hẹn gió cầm về đâu
Lòng ai chưa bắc nhịp cầu
Trông vời con nước nghìn sầu trôi xuôi
Phong sương luống nỗi ngậm ngùi
Chiều in dáng núi không vui không buồn
Lệ trời hay nỗi mây buông
Đồng khô ruộng cạn đất cằn hồi sinh…
TỊNH BÌNH


