ĐÔI BẠN QUÊ
Giỏi cày giỏi cuốc như nhau
Đứa cuối xóm đứa ở đầu Cù lao
Có mày thì cũng có tao
Yêu chi một đứa mà đau ba người
Thế gian lắm cái để cười
Quá siêng cũng khổ quá lười đói meo
Mày giỏi leo tao giỏi trèo
Cớ sao mình vẫn cứ nghèo là răn
Chắc là tại đất cỗi cằn
Hay bởi con vợ khó ăn khó làm
Đời đâu chỉ một cách tham
Không cá mập thì cũng hàm cá nheo
Rượu vô đâu ai thấy nghèo
Không rượu thì lại bòng đèo nọ kia
Đố mày vua chẳng mang hia
Chắc là ông Táo không ria không quần
PTM
GÁNH HÀNG QUÊ
Này là chè thạch đông sương
Kia hạt é đã ngâm đường nước trong
Nặng vai mẹ gánh mẹ gồng
Nuôi con nhanh lớn và chồng an vui
Còn đây ngô nướng khoai vùi
Lấm lem nhưng lại thơm mùi đất quê
Và đây là bánh xu xê
Lắm người gọi “ bánh phu thê ” cũng tình
Còn kia là củ bình tinh
Làm bột nặn hình ra chú tò te
Gánh quê ngồi góc trưa hè
Đông vui tiếng trẻ kết bè mỏi mong
Nhớ gì ở gánh hàng rong
Người mẹ trẻ và những bông cỏ đồng
Xinh em má thắm môi hồng
Khổ anh phụ mẹ gánh gồng sớm trưa
PTM
NỖI NIỀM QUÊ
Bởi nghèo nên phải lo nghèo
Lo gà ngộp nước lo heo xổng chuồng
Lo vui hóa bực hóa buồn
Lo rỗi việc nên phải buôn bán lời
Càng nghèo càng ít bạn chơi
Càng ham chè rượu càng lơi tay tình
Vợ người nào cũng đẹp xinh
Chớ dại giam mình vào chốn u mê
Cơm hà tiện là cơm khê
Gái hà tiện là gái quê thật thà
Nhà cần chi lắm bông hoa
Chi cần áo lượt quần là yêu ơi
Tiếng quê có tự bao đời
Người quê có tự khi người sinh ra
Từ bùn từ đất nên hoa
Từ qua gian khó nên bà mẹ quê
PTM
VỢ CHỒNG QUÊ
Này bà tôi kể bà nghe
Thời nào cũng vợ chồng quê nghĩa tình
Rượu ngon là rượu trong bình
Vợ ngoan là vợ giữ tình trong tay
Cõng về khi chồng quá say
Ẵm về khi thật rảnh tay rỗi nghề
Giỏi nhất vẫn đàn bà quê
Giỏi luôn cả chuyện phu thê đạo đồng
Giỏi vợ luôn đẹp mặt chồng
Nên nhà từ gánh hàng rong bao người
Không giàu từ thứ từ ngôi
Vẫn no từ mớ rau vòi rau lang
Cảm ơn em
Vợ Việt Nam
Cảm ơn cái cuốc biết làm biết ăn
Thương chồng là thương chiếu chăn
Thương đá rất cứng mà răn lại mềm
Phan Thành Minh


