Bạn về thành phố thăm tôi
Nồng nàn chất lính như hồi Trường Sơn
Bạc bời vai toạc gió Fơn
Đường xa nhúc nhắc, nạng trơn rêu chiều.
Tôi đưa bạn vịn câu kiều
Lên con đò nhỏ rẽ chiều sang sông
Giang Đình cửa bể mênh mông
Non xa tiếng sáo mục đồng theo trâu.
Chỗ này xưa cụ ngồi câu
Nhân tình thế thái bạc màu sương pha
Bờ sông “cỏ áy – bóng tà”
Chuông chùa bện với thánh ca bặn vào.
Nghiêng trưa mấy trận gió Lào
Nghi Xuân bỏng cát cồn cào áo tơi
Con về đây, cụ Nguyễn ơi !
Trăm năm lục bát rạng ngơi Tố Như./.


