Định dạng ngày cũ qua khung ký ức
Thưa cùng mây trắng chào một sớm mai
Mở ra trùng trùng khoảng nắng
Tiếng chim mùa xuân liên tu bất tận
Tưởng tượng vô vàn loài hoa hồng nở ngập tràn buổi sáng thơm
Ngôi nhà và chiếc xích đu màu trắng
Người chìm vào giấc mơ thinh lặng
Bềnh bồng những đám mây bay ngang
Đã cuối mùa hoàng hôn
Thương người tự đối bóng mình thức cùng đêm trắng
Nỗi buồn giấu mặt và cất tiếng hát
Phản chiếu đáy cốc gương mặt u hoài
Rời bỏ những trật tự cũ
Chiếc xích đu chỏng chơ ngày hoang vu
Buổi sớm lên núi tìm một hơi thở sương
Ngày chớm quen
Trong một ta vừa khác…
TỊNH BÌNH


