Cuối chiều ngồi với mùa đông
Đã quen rồi những mặn nồng giá băng
Chất nhau lên gác thời gian
Bao nhiêu xuân hạ thu vàng buốt tay
Nhìn nhau thấu tỏ những ngày
Xám mù ta nhận từ tay nhân tình
Mắt ai vẫn chiếu lung linh
Sáng phương người khác trả mình lẻ đơn
Bấc hào phóng tặng vòng ôm
Chát cay tìm đến tủi hờn theo sau
Điểm trang hoa tuyết lên đầu
Bốn bề nhuộm một sắc màu tái tê
Đi vào trong cả giấc mê
Hương xuân cũ đã trở về đào phai
Với tay hái đoá đêm dài
Ướp thơm ký ức mà gai nhọn ngày
Mùa đông ơi! Cố nhân à!
Ta giờ bỗng sợ tuổi già đến bên
Những gì buốt nhói tìm quên
Đêm nay giã biệt để thêm xuân thì


