.            /

Em hững hờ thả từng lọn trăng suông

Anh nén thở đè muôn ngàn con sóng

Vòng tay ôm có phần em lơi lỏng

Khẽ co người khi chạm khúc triều dâng.

.

Dẫu biết mình mãi không thuộc về nhau

Dẫu biết sông chỉ một lần thuyền đậu

Vẫn chau chuốt từng cơn anh hổi hả

Mặc thu mình em vời vợi bến bờ xa

.

Bến bờ nào rồi neo đậu thuyền hoa?

Khúc sông nào sẽ níu trăng buông tỏa?

Anh nào biết để buông lơi ngóng đợi

Phía bờ anh hết heo hút tiếng cười.

*.

Hà Nội, chiều 11 tháng 07.2017

       ĐẶNG XUÂN XUYẾN