Biết rõ thơ tình ta thầm viết tặng ai

Lại cứ dửng dưng như ta tặng thơ người lạ

Giả bộ thở than trách ta khờ dại

Đem chân tình ký gửi phía trời xa

 

Yêu có tội gì? Yêu sao chẳng nói ra?

Sống cuộc đời ta sao phải ngó trước sau thiên hạ?

Trái tim đập không lụy lời lý giải

Sao phải dằn lòng lời thiên hạ đúng sai?

 

Đã biết rồi liệu cần nữa diễn tròn vai?

Miệng thế gian chắn che sao hết được?

Tim run rẩy sợ lo bởi mấy lần trầy xước

Mắt nhung huyền còn thảng thốt lúc chiều vơi…

 

Đã bảo rồi. Chẳng để nữa lệ rơi

Khó khăn lắm thuyền mới về bến đợi

Mở lòng yêu để đời thôi xốc nổi

Để nụ cười ấm lại sáng bờ môi.

ĐẶNG XUÂN XUYẾN