/

Lần đầu tiên tôi gặp em đó là khi tôi vô tình đánh rơi một khoảng trời trong trái tim, là ngày tôi chia tay mối tình đầu đượm buồn và đầy toan tính của mình. Một chàng trai với nỗi niềm một thế giới rơi nghiêng chỉ biết ôm đàn ghita đánh trên triền cỏ, cảm thấy hơi đột ngột khi có một cô gái ngồi bên cạnh “ Anh có thể chơi bài Like Ooh Ahh bằng ghita không?”. Cái gật đầu bắt đầu một câu chuyện. Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng mình sẽ nói chuyện với em, cái thế giới của em và thế giới của tôi nó thực sự rất khác. Em gần như là một “người nổi tiếng” trong trường, cái “sự nổi tiếng” mà ở trường tôi chia làm hai, một là nổi tiếng về học lực, hai là nổi tiếng về xinh đẹp. Và em, em thực sự rất đẹp. Và thường những cô gái đẹp họ rất ít khi bắt chuyện với tôi, vì tôi, tôi là một chàng trai quá đỗi bình thường.
– Anh biết không, anh có một cái tên rất đặc biệt.
– “ Thấu Kỳ”, nó có gì là đặc biệt?
– Anh không thấy tên mình lạ sao? Nghe rất vui, nghe cổ cổ, nghe hoài niệm, nghe… mà nói chung là nghe rất thích.
– Còn tên em? Nhã Nghiên, ái chà, đó là cái tên của người nổi tiếng đó nhé.
– Đừng bao giờ nói em là người nổi tiếng…
Em giận, lần nào nói về việc em nổi tiếng như thế nào trong trường em cũng
Giận. Tới tận bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao vào một ngày thu hôm đó em lại tới ngồi cạnh tôi, để cho tất cả mọi chàng trai trong trường bỗng nhìn tôi bằng ánh mắt ngỡ ngàng và ganh tị. “ Tại lúc đó em buồn, và lúc đó anh cũng buồn.”. Em luôn trả lời tôi mỗi khi tôi hỏi em tại sao em làm thế. So với em, tôi quá đỗi bình thường, một chàng trai hơi thấp, lớn hơn em những ba tuổi nhưng vì cứ rớt môn nên thi thoảng hai đứa vẫn có những môn học chung, chỉ có một điều, tôi đã từng giành giải nhất ghita của trường. Một chàng trai biết ôm ghita nghêu ngao dễ thu hút các cô gái nhưng với một chàng trai xấu thì dù giỏi cách mấy cũng chẳng bao giờ bật lên nổi. Thế nên, tôi đã thôi huyễn hoặc cái tài lẻ của mình sẽ giúp mình kết nhiều bạn như mẫu trai tôi vẫn hay đọc trong những câu chuyện ngôn tình.
– Sao lúc nào anh cũng cho rằng mình xấu? Anh tự ti về mình như vậy sẽ chẳng ai thấy được mặt tích cực của anh. Vì cả anh cũng không tự tin về mình mà.
Dù tôi lớn tuổi hơn em nhưng trông em lúc nào cũng trưởng thành hơn tôi. Dường như sau làn da trắng, đôi môi trái tim và ánh mắt lúc nào cũng cười kia là một trái tim quá đượm buồn. Tôi và em thường giành thời gian gặp nhau trong thư viện, chúng tôi chẳng nói gì nhiều, chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau đọc những cuốn sách mà cả hai đều thích, viết cho nhau những mẩu giấy ngắn trao đổi vì trong thư viện phải im lặng không được nói chuyện. Thi thoảng, tôi lại vô tình nhìn sang em, mái tóc đen tuyền vén sau tai, tóc mái lưa thưa buông trước trán, đôi mắt to ngơ ngác đang rũ xuống chăm chú vào quyển sách, và đôi lúc đọc được đoạn nào đó hay em sẽ nở nụ cười, một nụ cười để lộ hai chiếc răng thỏ trông rất đáng yêu. Tôi không bao giờ hỏi mối quan hệ của tôi và em là gì vì tôi không muốn hi vọng, cũng như tôi không muốn dập tắt hi vọng của chính mình vào một ý nghĩ nào đó xa hơn. Nhưng chỉ cần nhìn thấy nụ cười em mỗi ngày với tôi đó đã là tất cả. Một người bạn thân thì đã sao?
Gần đây em hay buồn, đôi khi xuất hiện những vết thâm trên mặt. Những lúc ấy em thường tránh tôi rồi hôm sau khi những vết thương phai đi em lại cười với tôi như hôm qua không vờ lảng tránh. Hôm ấy, tôi vẫn còn nhớ rất rõ hôm ấy, khi tôi ra phía sau trường để vứt rác, tôi thấy em và họ, những cô gái. Họ xô đẩy em với tiếng được tiếng mất “ ỷ đẹp cướp bồ người khác mày” và em yếu ớt “ chỉ là hiểu lầm”. Tôi đứng đó. Em thấy tôi. Thậm chí tôi bàng hoàng đến độ đánh rơi cả chiếc thùng trên tay. Còn em, em chỉ nhìn tôi rồi cúi xuống đầy e ngại. Tôi chẳng rõ mình phải làm gì lúc ấy, một phần gần như muốn bảo vệ em, phần khác, một thằng con trai xông vào chuyện riêng của những người con gái có cái gì đó …không phải lắm. “ Không phải lần đầu tiên, toàn hiểu lầm.” “ Họ theo đuổi em sao? Và để những người bạn gái khác nghĩ tất cả do em?” “Họ chỉ thích những thứ nhất thời.” Gần như tôi đã hiểu tại sao em ghét nhất mỗi khi tôi khen em đẹp. “ Người đẹp thường rỗng tuếch”, những thằng bạn chí thân thường nói với tôi như vậy. Đến một lúc nào đó khi họ ý thức được vẻ đẹp của mình, tóc họ bắt đầu xanh đỏ đủ kiểu và mắt kẻ eyeline, môi son đỏ chót. “ Thế nhưng Nhã Nghiên đâu có như vậy. Tóc em ấy vẫn đen tuyền và môi em ấy vẫn thắm hồng tự nhiên mà”.
– Đừng nói với tao mày thích nhỏ đó nha Thấu Kỳ.
– Mày đang nói cái gì vậy? Vớ vẩn – Tôi chối.
– Nó chỉ đang đùa mày thôi. Mấy con hotgirl chả bao giờ thật lòng với ai cả. Nó cứ bám mày vì mày thường quá, nó muốn dùng mày tôn vinh nó thôi.
Một chút gì đó tự ái dâng lên, tôi hét to:
– Tao chẳng bao giờ thích mấy cái hotgirl não ngắn đâu.
Thằng bạn thân nhìn tôi ái ngại. Tôi quay lại sau lưng. Em đứng đó lặng im. Sau Hôm đó em không đến thư viện những ngày tôi và em hay hẹn nhau nữa. Chúng tôi tránh gặp mặt nhau những lúc đến trường. Rồi tôi tốt nghiệp, rôi tôi vào đời, tôi chưa bao giờ gặp lại em. Thi thoảng về trường lấy bằng, tôi lại bắt gặp em đang đi một mình, thấy tôi, em chỉ im lặng bước qua. Người ta nói những người con gái đẹp thường cô đơn. Họ tìm cách thoát khỏi cô đơn bằng cách chơi thân với những người làm họ tin tưởng. Số ít vẫn bền. Số khác thì xa. Em đến cạnh tôi rất nhanh vì ngày đó em thấy sự cô đơn trong mắt tôi, sự cô đơn mà em tìm thấy giống em trong đó. Còn tôi, tôi lại vì tự ái của mình đánh mất em, bằng chính những tâm tư em kể tôi nghe. Tới tận bây giờ tôi vẫn nhớ tới em, nhớ tới em với một lời xin lỗi, nhớ nụ cười răng thỏ, nhớ khuôn mặt đẹp nhưng không bao giờ muốn nghe câu khen đó và nhớ đến lời tôi chưa kịp nói cho em biết “ hình như tôi yêu em…”