TRĂNG VÀ THƠ
Bầu trời tháp Nhạn đêm nay
Trăng treo lơ lửng tràn đầy ý thơ
Một vùng non nước như mơ
Trăng vàng buông sợi vàng tơ lưng trời
Em nhìn về phía biển khơi
Nhớ người chiến sĩ ở nơi sa trường
Giữ từng tấc đất biên cương
Con tàu lướt sóng đại dương sớm chiều
Đất liền sâu nặng tình yêu
Nhớ anh nhớ cả Nguyên Tiêu năm nào
Vần thơ anh viết ngọt ngào
Như lòng biển cả chảy vào đời em
Trăng xuân lọt bóng qua rèm
Bên em thủ thỉ anh khen em nhiều
Em người con gái đáng yêu
Đảm đang trung hậu biết yêu quê mình
Mai này biển đảo yên bình
Anh về lo chuyện duyên tình trăm năm
– NGỌC ÁI

